Showing posts with label Love. Show all posts
Showing posts with label Love. Show all posts

Friday, June 10, 2011

Bạn vẫn còn may mắn hơn nhiều ♥ You're still much luckier

Trong những ngày nay, tui quan tâm nhiều hơn trên những kênh chính trị về việc Trung Quốc đang xâm lấn Việt Nam trên biển Đông! Nhưng tối hôm qua, tui bất chợt bị thu hút bởi một đoạn chương trình truyền hình mà vợ tui đang coi. Đó là một chương trình truyền hình với tên gọi là “Korea's Got Talent” (Tạm dịch là: Cuộc thi tài năng ở Hàn Quốc), nơi mà mọi người đến tham gia với mục đích là phô diễn những tài năng mà mình có được… Choi Sung-Bong (최성봉) là một trong những người tham gia chương trình này, chương trình biểu diễn của Sung-Bong ̣̣ trở nên rất nổi bật không bởi vì đẹp trai, ăn mặc thời trang mà là sự cố gắng phi thường của Sung-Bong ̣̣trong cuộc sống quá ư là tội nghiệp cho anh ta. Anh ta làm cho rất nhiều người rơi nước mắt, khán giả trong phòng thu, ban giám khảo, và rất nhiều người khác nữa xem chương trình qua ti vi hoặc internet (có cả vợ tui nữa,…).

MyEm0.Com

Indeed, in these days, I am paying much more attention on the politic news about China envading our Vietnam territorial sea! But yesterday night, I was attracted by a video clip my wife watching. That is a TV programe named “Korea's Got Talent” where people come here and showed how talent they are… Choi Sung-Bong (최성봉) is an attendance in this time, his performance became very dominant, not because he’s handsome, fashional, but his effort in his tough life. He made a lot of people shed tears, the audiences, the judges, and many other people watching this show on internet or TV (including my wife,…).

Sung-Bong đã trở thành trẻ mồ côi khi năm 3 tuổi và anh ta trốn chạy (khỏi trại trẻ mồ côi) khi anh lên 5 tuổi vì bị hành hạ, đánh đập. Anh bán kẹo sing-gum và các loại nước tăng lực trên đường phố để kiếm sống qua ngày . “Tôi ngủ ở cầu thang hoặc các nhà vệ sinh công cộng trong 10 năm phiêu bạt”. Sau khi kể câu chuyện cảm động, Sung-Bong bắt đầu hát bằng một giọng hát rất khỏe và thu hút người nghe, giọng hát mà chắc rằng chưa được rèn luyện qua bất kỳ trường lớp nào (như anh nói trong chương trình là, anh lấy được cảm hứng hát khi một hôm anh đi bán ở một hộp đêm, nghe một ca sĩ hát, từ đó anh tự nghe và luyện hát một mình).

Sung-Bong was left in an orphanage when he was 3 years old and ran away when he was 5 after being beaten. He sold gum and energy drinks on the streets to survive . "I slept on the stairs or public toilet for 10 years like a dayfly". After his heart-breaking story about his tough life, Sung-Bong started to sing with very powerful and attractive voice which hasn’t been trained in any academic placed, for sure (as he said in the show that he was fascinated when he sell gum in a night club and heard a singer sang. Since then, he just listened and practiced by himself).



(Nhấn chuột giữa màn hình để xem đoạn phim - Click mouse on the screen to play the clip)

Một điểm mà tui nhận ra trên khuôn mặt của Sung-Bong trong suốt chương trình là “Không hề có nụ cười và nước mắt!” Tui nghĩ là anh ta đã đánh mất chúng trong cuộc sống quá ư là ngặt nghèo trong tuổi thơ mình! Chúc cho anh có thể vượt qua mọi thử thách của cuộc sống này và sớm tìm thấy hạnh phúc… Qua chương trình ti vi này, tui hy vọng anh ta sẽ sớm tìm được hướng đi tốt hơn trong cược sống… Tui cầu chúc cho Sung-Bong … Như người Hàn thường hay nói khi gặp khó khăn là “FIGHTING” (Tạm dịch là: Cố gắng hết sức!”)

What I recognized on Sung-Bong’s face in the all show time was “there’s no smile as well as tear!” I am afraid he lost them in his childhood toughful life! Wish you go through all and find out your happiness soon… Via this TV programe I hope he will find the better way for his life soon… very soon… I am praying for you, boy… As Korean people always say when in a difficult situation “FIGHTING”

MyEm0.Com

Tui còn nhớ là khi tui còn nhỏ, gia đình tui không quá nghèo nhưng cũng chẳng giàu có tí nào. Tuy vậy, ba mẹ tui vẫn có gắng hết sức để anh em tui được đầy đủ nhất. Nhưng thỉnh thoảng tụi tui vẫn thường hay trách ba mẹ là sao tụi tui vẫn thiệt thòi so với bạn bè thế… Tui nhớ lời mẹ tui dạy tụi tui là “Hãy nhìn chung quanh con, con sẽ thấy vẫn còn hạnh phúc hơn nhiều người đó…” Câu nói này vẫn còn trong đầu tui cho tới bây giờ và nó giúp tui rất nhiều trong cuộc sống, tui thường hay nhắn nhủ với mình là “hãy tận dụng tất cả những gì mình có được để tự phát triển mình, mình vẫn còn may mắn hơn rất nhiều người mà…”

MyEm0.Com

I remember when I were young, my family was not too poor but not rich at all. However, my paprents did their best to care me and my brother as good as possible. But sometimes, we still claimed our parents that we were disadvantage compared with my friends… I remembered what my mom told us “Have a look around you, you are still much luckier than others…” This saying is still in my mind until now, that help me a lot in my life, I always talk to myself “take whatever advantage you have and develop yourself, you are still luckier than others…”

Khi tụi tui còn là những đứa trẻ When we were children

(Hai cái quần tây của hai anh em tui là được mẹ tui tự tay may à nha

Our two pants were made by my mom )

Gần đây tui học được một câu từ một người bạn: "Tui khóc bởi vì tui không có giầy, cho tới khi tui thấy một người không có chân"

Recently I learn a quote from a friend: "I cried because i had no shoes,until i saw a man who had no feet"

Thursday, March 17, 2011

Một bức thư cảm động từ Nhật Bản m(T.T)m A heart-breaking letter from Japan

Trận động đất và sóng thần xảy ra vào ngày 11 tháng 3 vừa qua đã mang đến một cú sốc đau đớn không chỉ cho dân tộc Nhật mà còn cho mọi người trên toàn thế giới… Qua đây, tôi cũng muốn bày tỏ sự chia buồn đến với các bạn đang phải chịu đựng thiên tai khủng khiếp này…

The earthquake and tsunami happened in the day 11th of March have brought a painful shock to not only the Japanese but also people all over the world… I would like to present my condolences to people suffering such terrible natural calamity…



Mới đây, tui có đọc được một câu chuyện được viết bởi một người Việt Nam đang sống ở Nhật. Anh ta tên là Hà Minh Thành, lấy vợ người Nhật Bản, đã lấy bằng Tiến Sỹ. Anh đã viết một lá thư gửi cho người bạn kể về một câu chuyện cảm động mà anh ta đã chứng kiến trực tiếp… Tui muốn chia xẻ với bạn bè gần xa câu chuyện này… Tui chắc rằng bạn cũng sẽ cảm thấy một cảm xúc mà tui đã cảm giác khi đọc…

Recently I have read a short heart-breaking story from a Vietnamese person living in Japan. He is Ha Minh Thanh who got married with a Japanese got PhD degree. He wrote a letter to his friend about a story that made he be impressed a lot… I would like to share to my friends… I am sure you would feel how much your heart moving as I did…



...

Hiện tại tôi đang được tăng phái công tác hỗ trợ cho cảnh sát tỉnh Fukushima, chỗ tui đang làm cách nhà máy điện hạt nhân Fukushima 1 khoảng 25 km. Gọi là lên đây hỗ trợ giữ an ninh chứ mấy ngày nay chỉ đi nhặt xác người không thôi. Dân địa phương họ tự động thành lập các đội tự quản, tương trợ lẫn nhau. Giả sử có ai muốn ăn cắp ăn trộm cũng khó. Vấn đề an ninh không lo lắm. Người chết nhiều quá, tụi tôi chỉ còn lấy dấu tay, chụp hình và trùm mền lại rồi giao người đem đi thiêu. Ngày đầu còn mặc niệm, có cảnh sát tăng phái còn khóc nhưng bây giờ thì không còn thời gian để mà mặc niệm và khóc nữa. Hôm qua còn không có chỗ để mà thiêu họ nữa đó anh. Khủng khiếp. Ký giả của Hoàn Cầu Thời Báo Trung Quốc Vương Hy Văn hôm qua theo tôi một ngày để lấy tin khi đi ngang qua một ngôi nhà bị sập mà tiền giấy có lẽ từ ngôi nhà đó trôi ướt nằm tứ tán cả bãi đất chắc cũng vài chục triệu yen nhưng mà chẳng ai thèm nhặt đã phải thốt lên: "50 năm nữa, kinh tế Trung Quốc chắc chắn sẽ đứng đầu thế giới, nhưng vĩnh viễn Trung Quốc không thể được gọi là cường quốc vì 50 năm nữa người Trung Quốc cũng chưa thể có trình độ dân trí và ý thức đạo đức công dân cao như người Nhật hiện tại. Tôi hổ thẹn mình là con cháu của Khổng Tử nhưng không hiểu cái đạo Nhân Nghĩa làm người bằng họ."

Currently, I was asked for supporting police in Fukushima district. It’s about 25 km from my working place to Fukushima nuclear power plant. Even though, “called for keeping security” but indeed I just helped to collect the death bodies. The local residents organized themselves into groups to help each others and prevent robbing and crime. Thus, the security is not a big concern in this situation. There are a lot of death people, we collected the finger prints, took pictures, covered a blanket on and gave to other people for cremation. In the initial days, we tried to pray, some new polices even cried but now we have no time to cry or pray. TERRIBLE. Yesterday, a Chinese journalist went along with me to collect the information. When we passed a collapsed house, there were many wet banknotes spreading on the ground, would be millions yen, but there’s nobody try to pick them… The Chinese journalist surprisingly said “50 years later, the Chinese economy would be able to be the top of the world but never to be called as a powerful country because the Chinese people still would not have enough intellectual standard and morals. The Japanese people do aware of benevolence and righteousness really well…

Người Trung Quốc 50 năm nữa không bằng họ còn người Việt mình không biết bao nhiêu năm nữa mới có dân trí như vậy. Mấy ngày nay tôi chứng kiến nhiều câu chuyện cảm động về tình người trong hoạn nạn lắm nhưng có một chuyện khiến tôi cảm động nhất đã khiến một người lớn như tôi từng có bằng Tiến sĩ công học ở Đại học Đông Bắc (Tohoku Dai) cũng phải hổ thẹn về một bài học làm người.

That was a Chinese thought… let’s think about our Vietnamese… how long our Vietnamese people could have such awareness. In these days, I witnessed many heart-breaking scenes and stories but there was one which made me, a PhD in Tohoku University, feel ashamed about being human.

Câu chuyện tối hôm kia tôi được phái tới một trường tiểu học phụ giúp hội tự trị ở đó để phân phát thực phẩm cho các người bị nạn. Trong cái hàng rồng rắn những người xếp hàng tôi chú ý đến một đứa nhỏ chừng 9 tuổi, trên người chỉ có chiếc ao thun và quần đùi. Trời rất lạnh mà nó lại xếp hàng cuối cùng, tôi sợ đến phiên của nó thì chắc chẳng còn thức ăn. Nên mới lại hỏi thăm. Nó kể nó đang học ở trường trong giờ thể dục thì động đất và sóng thần đến, cha của nó làm việc gần đó đã chạy đến trường, từ ban công lầu 3 của trường nó nhìn thấy chiếc xe và cha nó bị nước cuốn trôi, 100% khả năng chắc là chết rồi. Hỏi mẹ nó đâu, nó nói nhà nó nằm ngay bờ biển, mẹ và em của nó chắc cũng không chạy kịp. Thằng nhỏ quay người lau vội dòng nước mắt khi nghe tôi hỏi đến thân nhân. Nhìn thấy nó lạnh run lập cập tôi mới cởi cái áo khoác cảnh sát trùm lên người nó. Vô tình bao lương khô khẩu phần ăn tối của tôi bị rơi ra ngoài, tôi nhặt lên đưa cho nó và nói: "Đợi tới phiên của con chắc hết thức ăn, khẩu phần của chú đó, chú ăn rồi, con ăn đi cho đỡ đói". Thằng bé nhận túi lương khô của tôi, khom người cảm ơn. Tôi nghĩ bình thường tưởng nó sẽ ăn ngấu nghiến ngay lúc đó nhưng không phải, nó ôm bao lương khô đi thẳng lên chỗ những người đang phát thực phẩm và để bao lương khô vào thùng thực phẩm đang phân phát rồi lại quay lại xếp hàng.Tôi sửng sốt và ngạc nhiên vô cùng, mới hỏi nó tại sao con không ăn mà lại đem bỏ vào đó. Nỏ trả lời: "Bởi vì còn có nhiều người chắc đói hơn con. Bỏ vào đó để các cô chú phát chung cho công bằng chú ạ".

It happened at night of a day before yesterday, I was sent to a primary school to help an associate delivering food to the victims. I noticed a boy, about 9 year olds in shorts and a T-shirt, queuing a really long line. The weather was very cold and he stood in the end of the line, so I was afraid that the food would be out before his turn. So, I decided to ask him. He told that when the earthquake and tsunami happened, he was in a physical training time. His dad working in a near place came to pick him up. From the 3rd floor bancolny, he saw his dad’s car was flowed out along with the tsunami, his survival is hopeless. Asking him about his mom, he said his house is near the beach, he was afraid that his mom and his younger sister/brother could not escape. He wiped off his tears when I was asking about his family. Seeing him strembling, so I took off my police coat and covered on him. Suddenly my dry food for dinner fail off, I picked it up and gave him, I told him “I think the food would be out before your turn, this is mine, I have had dinner, you can have my food to please your belly sound”. He received my dry food bag, said thanks with his bending back. I had my simple thought that the boy would devour my food immediately as usual but NOT. He brought that bag to people sharing out the food, put it in the food barrel and come back the line to queue. I was very surprised and asked him why he did not eat but put it there?! He replied “Because perhaps many other people are hungrier than me. It would be fair if I put there and let other people share together”

Tôi nghe xong vội quay mặt đi chỗ khác để khóc để nó và mọi người đang xếp hàng không nhìn thấy. Thật cảm động. Không ngờ một đứa nhỏ 9 tuổi mới học lớp 3 đã có thể dạy một thằng có ăn có học từng có bằng tiến sĩ như tôi một bài học làm người trong lúc khốn khó nhất. Một bài học vô cùng cảm động về sự hy sinh.

I turned my back immediately because I did not want the boy and other people recognized that I was crying. Such a moving story. I did not expect a boy, 9 year olds, 3 grade could teach me, a person have learnt much knowledge, earned a PhD degree, a lesson how to be a human in such difficult situation, a lesson of sacrifice....






Tuesday, August 31, 2010

Cuộc sống sau đám cưới ♥ Life after marriage

Chào các bạn / Hello friends,

Tui đã vắng bóng một thời gian khá lâu từ bài viết gần đây nhất của tui đăng trong ngày cưới để thông báo về tin vui này. Chắc có lẽ là nhiều bạn bè của tui cũng đang nghĩ là chắc là tui đã trở nên lười biếng sau khi cưới, hehe . Thiệt ra thì tui cũng nhớ nhung chuyện viết blog và các bạn của tui trên blog lém… nhưng dạo này tui hơi bận rộn tí các bạn à…

It’s been quite a long time since I wrote the lastest post in my blog which posted in my wedding day for my happy announcemence ^-^ somehow my dear friends may have a thought that I seems to get lazy after getting marriage … Indeed I miss blogging & my blog friends so much… but I am quite busy in this time…

Hey, các bạn à, sau hơn một tháng sau khi cưới, tui nghĩ là cuộc sống gia đình của tui tốt đẹp hơn nhiều so với cuộc sống độc thân của tui hồi đó à nha . Nói chung thì, tính tình hai đứa tui cũng khá là hợp với nhau nên tui nghĩ do vậy mà tụi tui thích nghi với cuộc sống gia đình mới khá là ổn.

Hey my friends, after over one month getting marriage, I think my marriage life is much better than my single life Our charaters are quite suite to each others that make us easily to adapt our marriage life (my life & her life; her habits & mine,…)

Vợ tui cũng bắt đầu học Tiến Sĩ và làm nghiên cứu chung phòng thí nghiệm với tui. Trước đó, một số người bạn của chúng tui nói là “việc hai vợ chồng làm chung một chỗ coi bộ không ổn à” vì như thế thì tui tụi sẽ gặp nhau cả ngày nơi làm việc và cả khi về nhà… có thể làm chúng tôi cảm thấy “ngán”?! hoặc “không thoải mái”?! hoặc xì trét khi bất đồng quan điểm trong công việc chung?!...

My wife also started her PhD course in the same laboratory with me. Some of our friends told us that would be not really good if we would be face to face everyday in the working place as well as at home (all day long…)… that would make us bored?! or uncomfortable?! or disagreement in our common work would make us stress?!

Thì thiệt ra tui cũng có nghĩ đến viễn cảnh này nhưng mà tui thì có suy nghĩ khác, tui khá là lạc quan trong việc này… Chúng tui là hai cá thể độc lập nên việc thỉnh thoảng cãi nhau vì bật đồng ý kiến về một việc gì đó là chuyện có thể xảy ra nhưng chúng tôi phải học làm thế nào để giải quyết chuyện đó ổn thỏa. Nếu chúng tôi làm được như vậy thì chúng tôi sẻ trở nên mạnh hơn và hạnh phúc hơn vì chúng tôi có thể hỗ trợ cho nhau trong công việc lẫn trong cuộc sống không chỉ trong mỗi ngày mà còn cả quang đời dài phía trước trong một buổi tiệc, thầy của thầy tui (thầy Bom) nói với chúng tôi là “Có một điều rất quan trọng để có một gia đình hạnh phúc… đó là TÔN TRỌNG lẫn nhau”

Yes, that made me I wonder but I have different mind that is quite possitive… we are individual persons so some quarrels due to unable to get a common agreement would be expected to be happened sometimes between us but we need to learn how to solve it perfectly . If we could do that we would be stronger and happier because we can support each other all day long and all life long In one party, my grand-boss Dr. Bom (boss of my boss ^^) told us “There is a key to make a happy family… that is RESPECT each other”.

Tui sẽ cố gắng làm tốt nhất có thể để có một gia đình hạnh phúc.

MyEm0.Com

I will do my best to make our life full of happiness.

PS. Hope this post would be useful for you too, my friends

Sunday, July 11, 2010

♪♫☆ Đám cưới của tui ♥ My Wedding ★♫♪

Hôm nay Galaxy6139 xin trân trọng thông báo tin vui với các bạn là Galaxy6139 đã quyết định từ giã cuộc sống độc thân (^-^)
Today, Galaxy6139 would like to announce that Galaxy6139 decided to say good bye with his single life

Đây là xì-lai-sô Galaxy6139 cùng bạn đời cùng chuẩn bị, với tất cả kỷ niệm đẹp của hai đứa
This is slideshow which created by Galaxy6139 and his life partner with lovely memories (^-*)

MyEm0.Com

Wednesday, March 24, 2010

Làm chút nghệ thuật lãng mạn cho đám cưới ♫ ♥ ♪ Making some Romantic Art for our Wedding

Mấy tuần trước tui có hướng dẫn một em sinh viên người Nhật trong một khóa học ngắn hạn ở phòng thí nghiệm tui đang làm… trong một lần đi lòng vòng phòng thí nghiệm và em đó chăm chú xem một tấm hình dán trên tủ lạnh, tấm hình chụp chung tất cả mọi người trong phòng thí nghiệm cách đây vài ba tháng… em đó hỏi tui một câu hỏi thật ngây ngô “tại sao mọi người lại chụp hình vậy?”… làm lúc đó tui cũng bối rối không biết trả lời sao cho chính xác… một chuyện thật bình thường, mỗi ngày với hàng triệu triệu tấm hình do những thợ chuyên nghiệp cũng như do những tay nghiệp dư tạo ra… mắc mớ chi hỏi tại sao… Sau 1 phút suy nghĩ cặn kẽ, tui trả lời là “Để nhớ!”…

MyEm0.Com

Several weeks ago, I supervised for a Japanese student in her short term training course held by our laboratory… one day, when working around in our lab she stared at a photo of all of our lab members taken several months ago and sticked on the brigde’s door. She suddently asked me a very naïve question “Why did they take this photo?”… I was a little confused because immediately I could not find out a correct answer for her… that is very simple thing that in everyday a thousands and thousands of photos were made by many professional as well as amateur camera men in the world… so why did she ask me “why…” After taking 1 minute for thinking seriously I replied to her “To Memorize!”…

Thiệt vậy, những tấm hình dường như bất động như vậy nhưng mang lại biết bao nhiêu là ý nghĩa lẫn cảm xúc…

MyEm0.Com

Indeed, those motionless pictures would be able to bring to you much of meaning and feeling about…

Cũng vì những ý nghĩa như thế mà hiện nay trào lưu chụp hình album cưới trở nên khá quen thuộc cho những cặp tình nhân sắp cưới, với mục đích ghi lại những kỷ niệm thật đẹp và thêm chút lãng mạng… Và chúng tôi cũng đã làm một việc như thế sau buổi đính hôn hồi Tết…

That is also the reason why nowadays people suppose to make a romantic wedding photo album before their wedding… and we are not an exception. We did right after our engagement ceremony in last Tet festival…

MyEm0.Com

Chúng tôi quyết định chụp theo phong cách ngoài trời, tự nhiên và nhí nhảnh tí… Sau khi tham khảo một loạt các trang web của các tiệm chụp hình trên mạng chúng tôi quyết định chọn tiệm “LingStudio” vì các hình trưng bày trên mạng của tiệm này có vẻ rất gần với những ý định của chúng tôi…

We decided to take the photos with the outside style (not inside the studio), joyfully and naturally… After checking many website of many studio shop in the internet, we chose the studio named “LingStudio” because the pictures showing on their site seem to fit our ideas…

Chuẩn bị từ sáng sớm.... Preparing from very early morning...

Tựa đề của Album chúng tôi Our Album's title

Cảnh 1... Trong bộ đồ cô dâ chú rể
Scene 1... in our wedding suits

Cảnh 2... Lãng Mạn thêm tí ^^
Scene 2... a little bit more Romantic

Cảnh 3... Nhí nhảnh trong bộ áo cặp (NiNoMax Co.)
Scene 3... Joyful in our couple T-shirts (NiNoMax Co.)

Cảnh 4... Trầm tư trong chiều hoàn hôn với áo dài truyền thống "Áo Dài"
Scene 4... Thoughtful in the sunset with Vietnamese traditional dress "Áo Dài"
Cảnh phụ... Ngày trước khi đi chụp hình, thử liền bộ áo cặp mới mua
Side Scene... The day before, we tried the couple T-shirt right after we bought

Hey, Thanks LingStudio A LOT ^-^ Now we are friends

Related Posts with Thumbnails