Showing posts with label Lucky. Show all posts
Showing posts with label Lucky. Show all posts

Friday, June 10, 2011

Bạn vẫn còn may mắn hơn nhiều ♥ You're still much luckier

Trong những ngày nay, tui quan tâm nhiều hơn trên những kênh chính trị về việc Trung Quốc đang xâm lấn Việt Nam trên biển Đông! Nhưng tối hôm qua, tui bất chợt bị thu hút bởi một đoạn chương trình truyền hình mà vợ tui đang coi. Đó là một chương trình truyền hình với tên gọi là “Korea's Got Talent” (Tạm dịch là: Cuộc thi tài năng ở Hàn Quốc), nơi mà mọi người đến tham gia với mục đích là phô diễn những tài năng mà mình có được… Choi Sung-Bong (최성봉) là một trong những người tham gia chương trình này, chương trình biểu diễn của Sung-Bong ̣̣ trở nên rất nổi bật không bởi vì đẹp trai, ăn mặc thời trang mà là sự cố gắng phi thường của Sung-Bong ̣̣trong cuộc sống quá ư là tội nghiệp cho anh ta. Anh ta làm cho rất nhiều người rơi nước mắt, khán giả trong phòng thu, ban giám khảo, và rất nhiều người khác nữa xem chương trình qua ti vi hoặc internet (có cả vợ tui nữa,…).

MyEm0.Com

Indeed, in these days, I am paying much more attention on the politic news about China envading our Vietnam territorial sea! But yesterday night, I was attracted by a video clip my wife watching. That is a TV programe named “Korea's Got Talent” where people come here and showed how talent they are… Choi Sung-Bong (최성봉) is an attendance in this time, his performance became very dominant, not because he’s handsome, fashional, but his effort in his tough life. He made a lot of people shed tears, the audiences, the judges, and many other people watching this show on internet or TV (including my wife,…).

Sung-Bong đã trở thành trẻ mồ côi khi năm 3 tuổi và anh ta trốn chạy (khỏi trại trẻ mồ côi) khi anh lên 5 tuổi vì bị hành hạ, đánh đập. Anh bán kẹo sing-gum và các loại nước tăng lực trên đường phố để kiếm sống qua ngày . “Tôi ngủ ở cầu thang hoặc các nhà vệ sinh công cộng trong 10 năm phiêu bạt”. Sau khi kể câu chuyện cảm động, Sung-Bong bắt đầu hát bằng một giọng hát rất khỏe và thu hút người nghe, giọng hát mà chắc rằng chưa được rèn luyện qua bất kỳ trường lớp nào (như anh nói trong chương trình là, anh lấy được cảm hứng hát khi một hôm anh đi bán ở một hộp đêm, nghe một ca sĩ hát, từ đó anh tự nghe và luyện hát một mình).

Sung-Bong was left in an orphanage when he was 3 years old and ran away when he was 5 after being beaten. He sold gum and energy drinks on the streets to survive . "I slept on the stairs or public toilet for 10 years like a dayfly". After his heart-breaking story about his tough life, Sung-Bong started to sing with very powerful and attractive voice which hasn’t been trained in any academic placed, for sure (as he said in the show that he was fascinated when he sell gum in a night club and heard a singer sang. Since then, he just listened and practiced by himself).



(Nhấn chuột giữa màn hình để xem đoạn phim - Click mouse on the screen to play the clip)

Một điểm mà tui nhận ra trên khuôn mặt của Sung-Bong trong suốt chương trình là “Không hề có nụ cười và nước mắt!” Tui nghĩ là anh ta đã đánh mất chúng trong cuộc sống quá ư là ngặt nghèo trong tuổi thơ mình! Chúc cho anh có thể vượt qua mọi thử thách của cuộc sống này và sớm tìm thấy hạnh phúc… Qua chương trình ti vi này, tui hy vọng anh ta sẽ sớm tìm được hướng đi tốt hơn trong cược sống… Tui cầu chúc cho Sung-Bong … Như người Hàn thường hay nói khi gặp khó khăn là “FIGHTING” (Tạm dịch là: Cố gắng hết sức!”)

What I recognized on Sung-Bong’s face in the all show time was “there’s no smile as well as tear!” I am afraid he lost them in his childhood toughful life! Wish you go through all and find out your happiness soon… Via this TV programe I hope he will find the better way for his life soon… very soon… I am praying for you, boy… As Korean people always say when in a difficult situation “FIGHTING”

MyEm0.Com

Tui còn nhớ là khi tui còn nhỏ, gia đình tui không quá nghèo nhưng cũng chẳng giàu có tí nào. Tuy vậy, ba mẹ tui vẫn có gắng hết sức để anh em tui được đầy đủ nhất. Nhưng thỉnh thoảng tụi tui vẫn thường hay trách ba mẹ là sao tụi tui vẫn thiệt thòi so với bạn bè thế… Tui nhớ lời mẹ tui dạy tụi tui là “Hãy nhìn chung quanh con, con sẽ thấy vẫn còn hạnh phúc hơn nhiều người đó…” Câu nói này vẫn còn trong đầu tui cho tới bây giờ và nó giúp tui rất nhiều trong cuộc sống, tui thường hay nhắn nhủ với mình là “hãy tận dụng tất cả những gì mình có được để tự phát triển mình, mình vẫn còn may mắn hơn rất nhiều người mà…”

MyEm0.Com

I remember when I were young, my family was not too poor but not rich at all. However, my paprents did their best to care me and my brother as good as possible. But sometimes, we still claimed our parents that we were disadvantage compared with my friends… I remembered what my mom told us “Have a look around you, you are still much luckier than others…” This saying is still in my mind until now, that help me a lot in my life, I always talk to myself “take whatever advantage you have and develop yourself, you are still luckier than others…”

Khi tụi tui còn là những đứa trẻ When we were children

(Hai cái quần tây của hai anh em tui là được mẹ tui tự tay may à nha

Our two pants were made by my mom )

Gần đây tui học được một câu từ một người bạn: "Tui khóc bởi vì tui không có giầy, cho tới khi tui thấy một người không có chân"

Recently I learn a quote from a friend: "I cried because i had no shoes,until i saw a man who had no feet"

Friday, September 11, 2009

May mắn là cần thiết ^.^ Lucky is needed

Thứ ba tuần trước, khoảng 8:15 sáng, tui đang trên đường đến phòng thí nghiệm thì bất ngờ chứng kiến một cảnh tượng rất kinh hoàng… Một chiếc xe hơi lật ngửa trên ruộng lúa (khoảng cách từ ruộng lúa đến mặt đường cũng khoảng hơn 3 mét)… Tui thấy các cánh cửa xe vẫn còn đóng kín… Lúc đó không có người nào chung quanh, tui định nhảy xuống xem coi còn người nào trong đó cần giúp đỡ hay không… nhưng vừa ngay sau đó có hai người phụ nữ khoảng 50-60 tuổi cũng dừng lại xem… Tui cố gắng nói chuyện với mấy bả bằng tiếng vốn Hàn lõm bõm của tui là: không biết có người nào còn trong đó hay không… làm ơn gọi cảnh sát tới. Sau khi gọi điện thoại xong, họ cho tui biết là cảnh sát đã biết trước đó rồi, họ đang trên đường đến và không còn ai trong xe cả.

(Cái xe lật ngửa dưới ruộng lúa... The car was turned upside down in the rice field...)

In last week Tuesday, around 8:15am, I was on the way to my laboratory, suddently I saw a terrible accident… A car was felt down into a rice field by turing upside down (the field was about over 3 meters lower to the road)… All the doors seemed to be still closed… At that time, I could not see any person around, I intended to get down to check it out… but right after that there were two old women stopped by and I tried to talk with them by my limited Korean that I were wondering there is any body inside and asked them to call to police… They made the call and they told me the police had known before, they were on the way and no people was inside now…

(Cái xe lật ngửa dưới ruộng lúa... The car was turned upside down in the rice field...)

Tai nạn này xảy ra khoảng 8am, chỉ 15 phút trước khi tui tới… Chiếc xe chạy ngược với chiểu vỉa hè bên này, tui không biết làm sao mà tài xế bị lạc tay lái (có thể là do chướng ngại vật bất ngờ nào đó), theo như dấu vết để lại thì tài xế đã cố thắng xe nhưng không thành công, xe trượt sang đường bên này, leo thẳng lên lề và bay xuống ruộng… Thật là may mắn là không có ai tử nạn trong vụ này và cái xe này không bị nổ qua cái vụ rơi như vậy (chắc là nhờ ruộng lúa êm ^^)… Thiệt là may… trong cuộc sống may mắn là cần thiết he (^-*)

(Hôm nay vẫn còn dấu xe đổ dưới ruộng nè - The trace of the accident was still in the rice field)

That accident happened around 8am, 15 minutes before I arrive… The car was running in the opposite side, I didn’t know why it was lost the direction (maybe there was some suddent obstacle), according to the traces, the diver tried to brake but somehow couldn’t stop… his/her car was slided to the opposite pavement and dropped down into the field… Really lucky because there were no death and the car did not blow up by such falling (maybe due to the soft ground of rice field)… Really lucky… Honestly in life we need luck (^-*)

Đây là một con chuột may mắn tui thấy trên Youtube nè... coi thử nhe ^-^

This is also a lucky mouse I found in Youtube... enjoy ^-^


Tui hy vọng bạn cũng là người may mắn nha ^-*
---
I wish you would be lucky too *-^

MyEm0.Com

Sunday, August 2, 2009

Gà đẻ trứng VÀNG ($o$) The goose that laid the GOLDEN EGG…


Hehe, tui nhớ một lời comment của bạn Mimosa cho tui là “Viet entry ma nhieu con hon ga` d*e? tru*ng' nua sao cm kip. ???”… Hôm nay xin thông báo chia dzui với các bạn là gà đã đẻ được 1 trái trứng bằng vàng giá 80.000 won ~($v$)~

Hehe, I remember a comment from Mimosa in my Blog “Writing entries is as many as the goose laying eggs, how can I comment on time. ???” Today, I would like to announce that this goose laid a golden egg cost 80,000 won~($v$)~

Chuyện của gà là như thế này hehe, một ngày nọ (Ngày 1 Tháng 7, 2009) tất cả sinh viên nước ngoài đang học ở trường Chonnam nhận được email với tựa đề là “Giải thưởng cho câu chuyện viết về kinh nghiệm của sinh viên quốc tế” nói là:

“Chào tất cả sinh viên,

Chúc một ngày tốt lành, Viện Quốc Gia về Giáo Dục Quốc Tế đang sưu tầm các câu chuyện kinh nghiệm của sinh viên quốc tế về học tập và cuộc sống khi ở Nam Hàn Quốc.

Nếu bạn cảm thấy hứng thú, xin hãy viết 1 trang giấy cỡ A4, dạng file Word bằng tiếng mẹ đẻ hoặc tiếng Anh.

Bạn gửi bài và một bảng photo sổ nhà băng đến văn phòng quốc tế trước 18:00pm, ngày 6 tháng 7, Thứ ba.

Viện Quốc Gia về Giáo Dục Quốc Tế sẽ thưởng cho mỗi bài được chọn để đăng là 80.000 won.”


My love's birthday

(Trang web của Viện Quốc Gia về Giáo Dục Quốc Tế

http://www.studyinkorea.org/

The website of National Institute for International Education)

This chance came from a day (July 1st, 2009), all foreign students studying in Chonnam National University received an email entitled “Award for the story of international study experience” written:

“Dear students,

Good day, the National Institute for International Education collects for the story of international student’s experiences about studying and living in South-Korea.

If you are interested, please write in one page long in A4 size, MS word file in your native language or in English.

Please submit MS word file and a copy of your account book to the office of international affairs by 18:00pm, July 6th, Tuesday.

The National Institute for International Education will pay 80,000 won for the selected story.”

Khi nhận được thư này tui cũng chưa nghĩ là sẽ viết gì… lúc đó tui cũng khá bận rộn, không nghĩ là mình có thời gian viết một bài cho đàng hoàng để gừi,… rùi cuối tuần đó phải dzọt lên Chung-Buk đón đoàn của thầy Nhựt, cùng đoàn lên Seoul chơi thêm 2 ngày nữa, quành về nhà,… thấy tiền gần hết, hehe ăn xài hơi nhìu… nghĩ tới nghĩ lui chợt nhớ đến con số 80.000 won, ngày nộp là hôm nay… và lúc đó đang viết blog tóm tắt chuyến đi Seoul... hehe sao không chọn một bài mình đã viết về Hàn Quốc để thử dự thi xem thế nào,… ok chủ đề chiến tranh… một bài viết mà mình tình cờ có cảm xúc lúc tình hình Nam-Bắc Hàn căng thẳng…


My love's birthday

(Bài này tui đã đang ký nè... ^-^

http://galaxy6139.blogspot.com/2009/06/ngam-nghi-vechien-tranh-han-thinking.html

The story I submitted)

When receiving this email, I had no idea to write… At that time, I was so busy, I did not think I would have enough time to write a proper story to submit,… and that weekend I went to Chung-Buk to see Dr. Nhut and his companies, then all of us went to Seoul for travelling in two days, came back home,… my pocket was almost empty, hehe… thinking of… money… and thenumber of 80,000 won, deathline being now pop out in my memory… that time I was writing blog to summarize the trip in Seoul… hehe why don’t try to submit a story I wrote before about Korea… OK War Title… a story I wrote with an accidental feeling pop out when the situation between South-North Korea becoming HOT…

May mắn… nhờ dzụ này mà gà mình đẻ được trái trứng VÀNG đó, hehe ($-$)

Luckiky… because of this chance, my goose have laid an GOLDEN EGG, hehe ($-$)

My love's birthday

(In Community => Experiences Studying Abroad...)

My love's birthday

(You can find my story here... ^-^~)

PS. Tui gửi bài đi bằng 2 thứ tiếng (Việt và Anh) vậy mà nó chọn tiếng Việt đăng thui… Tui đang viết thư nhờ chuyển sang tiếng Anh… hy vọng bạn nào không biết tiếng Việt thì qua blog tui đọc nhe, hehe...

PS. I sent my story with dual languages (Vietnamese and English) but they just chose Vietnamese to post in their website… I am asking them to change into English version… hope they would change soon… anybody does not know Vietnamese can come to my Blog with English version, hehe…

My love's birthday

Related Posts with Thumbnails